Truyện: Audio – Hòn đá thần (Truyện Cổ Tích Việt Nam)

Audio – Hòn đá thần

Ngày xưa, có hai vợ chồng nhà kia nghèo rớt mùng tơi mà phải nuôi một đám con 5 đứa đang tuổi ăn tuổi chơi.

 

Hai ông bà làm lụng quanh năm suốt tháng mà vẫn không kiếm đủ gạo nuôi con.

 

Mấy đứa nhỏ nheo nhóc phải ăn bữa cơm bữa cháo độn với khoai, sắn.

 

Năm đó, hạn hán kéo dài, nạn đói hoành hành khắp nơi, 5 đứa con của hai ông bà đói quá không chịu nổi cứ khóc i ỉ suốt ngày…

 

Các bạn hãy cùng lắng nghe câu truyện cổ tích ở dưới đây nhé!


#Truyendangian #Truyencotichvietnam #Truyencotichthegioi #Truyenkechobe

Truyện Hay Khuyến Mãi

Truyện: Những nhạc sĩ thành Bremen (Truyện Cổ Tích Việt Nam)

Audio – Những nhạc sĩ thành Bremen

 

Một người có một con lừa. Bao năm nay lừa kéo xe chở lúa đến nhà xay không hề biết mệt. Nhưng giờ đây sức lừa đã kiệt, không thể dùng kéo xe được nữa. Chủ nghĩ cách kết liễu đời lừa để lấy bộ da. Lừa cảm thấy nguy đến nơi liền trốn đi và lên đường đến thành Bremen. Lừa ta nghĩ bụng: đến đó chắc mình có thể làm nhạc sĩ thành phố.

 

Lừa đi được một lúc thì gặp một con chó nằm bên đường vừa ngáp vừa thở ư ứ như vừa chạy rất mệt. Lừa hỏi:

 

– Này anh bạn, làm sao mà anh cứ ngáp dài và thở hoài vậy?

 

Chó trả lời:

 

– Ấy, chẳng qua mình tuổi ngày một già, sức ngày một yếu không đi săn được nữa, nên ông chủ tịch giết mình. Mình trốn đi, nhưng giờ thì kiếm đâu ra cơm mà ăn?…

Lừa bảo: – Này cậu ạ, mình đến thành Bremen để làm nhạc sĩ thành phố. Cậu đi với mình đi, sung vào ban nhạc. Mình chơi đàn, cậu đánh trống.

 

Chó nhận lời, cả hai cùng đi. Đi chưa được mấy chốc thì gặp một con mèo ngồi bên đường mặt buồn thỉu buồn thiu. Lừa hỏi:

 

– Này bác già liếm râu, có chuyện gì bất trắc thế?

 

Mèo đáp: – Lo mất đầu thì còn vui sao được! Mình nay tuổi thì cao, răng lại cùn, chỉ thích nằm bên lò sưởi gừ gừ hơn là bắt chuột, nên bà chủ định dìm chết mình. Mình trốn đi, nhưng giờ đang băn khoăn chẳng biết nên đi đâu.

 

– Thì cũng đi Bremen với bọn mình. Cậu sành nhạc đệm, chắc có thể làm nhạc sĩ thành phố được.

 

Mèo cho là phải và đi cùng. Chẳng bao lâu, ba con đi qua sân nhà một bác nông dân, có con gà đậu trên cửa đang ra sức gáy. Lừa hỏi:

 

– Cậu định tính chuyện gì mà gáy nghe đinh tai nhức óc lên thế?

 

Gà nói: – Mình gáy báo tốt trời. Nhưng ngày mai là ngày lễ, bà chủ giặt giũ nhiều, nhà lại có khách, bà chủ đâu có thương hại mình, bà bảo mụ đầu bếp mai bỏ mình vào nồi nấp súp. Tối nay là mình bị cắt tiết đây. Ờ, chừng nào còn gáy được thì ráng sức mà gáy cho thỏa chí.

 

Lừa bảo: – Này anh chàng mào đỏ, thà đi với bọn mình còn hơn. Chúng mình đi Brêm. Đi đâu mà chả được, còn hơn là chờ chết. Giọng cậu tốt, nếu chúng mình cùng hòa nhạc thì hẳn là hay đứt đi rồi.

 

Gà thấy cũng có lý, thế là cả bốn cùng đi. Một ngày đường ròng rã nhưng vẫn chưa tới Bremen. Buổi tối chúng tới một khu rừng, định ngủ lại. Lừa và chó nằm ngay ở gốc cây cổ thụ, mèo và gà ngủ trên cành cây, gà đậu tít trên ngọn cây cho chắc chắn. Trước khi ngủ gà đưa mắt nhìn chung quanh, thấy xa xa có ánh lửa bập bùng, gà liền gọi các bạn đồng hành bảo, có lẽ gần đây có nhà, vì có ánh lửa. Lừa bảo:

 

– Nếu như vậy thì ta đến đó đi thôi, quán trọ này đâu có tốt.

 

Chó nghĩ bụng: giá như kiếm được vài cái xương dính tí thịt thì cũng hay rồi.

 

Thế là chúng cất bước đi về phía có ánh sáng. Ánh lửa bập bùng ngày càng rõ dần. Tới nơi thì ra đó là căn nhà của bọn cướp, đèn thắp sáng trưng. Lừa to con nhất, lại gần cửa sổ nhìn vào.

 

Gà hỏi: – Chú xám ơi, có gì trong đó?

 

Lừa đáp: – Ồ, cậu có biết không, bọn cướp đang khoái chí đánh chén bên một cái bàn bày la liệt đồ ăn thức uống?

 

Gà nói: – Giá cái đó là giành cho bọn mình nhỉ!

 

Lừa bảo: – Phải, phải, chí phải, giá như bọn mình ngồi vào đấy thì hay biết bao!

 

Chúng xúm nhau lại bàn mưu tính kế làm sao tống khứ được bọn cướp. Cuối cùng chúng nghĩ ra một kế: Lừa kê hai chân trước lên cửa sổ, chó nhảy lên lưng lừa, mèo trèo lên lưng chó, gà bay đậu lên đầu mèo. Hiệu lệnh vừa ra, cả bốn đồng thanh cất tiếng: Lừa kêu, chó sủa, mèo kêu meo meo, gà gáy. Rồi chúng nhảy ùa vào phòng, cừa kính vỡ loảng xoảng. Nghe tiếng khủng khiếp ấy, tưởng là ma hiện vào, bọn cướp giật mình bỏ bàn ăn chạy thục mạng về phía rừng. Bốn nhạc sĩ liền ngồi vào bàn, vui lòng ăn chỗ còn thừa, ăn ngốn ngấu như đã bị bỏ đói hàng tháng nay.

 

Đánh chén no say, bốn nhạc sĩ tắt đèn, tìm chỗ nằm ngủ tùy theo sở thích và thói quen riêng của mình. Lừa nằm trên đống phân, chó nằm sau cửa, mèo trèo tro ấm bên bếp lửa, gà đậu trên xà nhà. Vì đi một ngày đường ròng rã nên mới nằm xuống cả bốn đã ngủ say liền. Đến nửa đêm, từ xa bọn cướp thấy trong nhà không còn ánh sáng, cảnh vật yên lặng, tên đầu đảng cướp nói:

 

– Đáng lẽ chúng ta không được để người khác tống cổ đi mới phải!

 

Hắn sai một tên về nhà dò la. Tên này thấy căn nhà im lặng như tờ, liền vào bếp để thắp đèn. Thấy mắt mèo hắn tưởng than hồng, cho diêm vào thắp. Mèo đâu có quen lối đùa cợt ấy, liền nhảy lên mặt hắn vừa kêu vừa cào. Tên này sợ quá tháo chạy qua cửa sổ, chó nằm đó chồm dậy cắn vào chân. Khi chạy qua sân gần đống phân, lừa đá cho một cái như trời giáng. Nghe tiếng động gà thức giấc. Từ trên xà nhà gà gáy:

 

– Cúc cù cu… cu!

 

Tên cướp ba chân bốn cẳng chạy một mạch về báo chủ tướng:

 

– Ui chao! Trong nhà có một mụ phù thủy, nó phun bọt vào tôi, lấy móng tay dài cào mặt tôi. Ở ngay cửa ra vào có một người đàn ông cầm dao chém vào chân tôi. Ngoài sân có con quái vật đen tuyền cầm chùy giáng tôi một chùy nên thân. Trên mái nhà một ông quan tòa hét: “Điệu thằng đểu cáng lại đây!.” Thế là tôi bỏ chạy thục mạng về đây.

 

Từ đó bọn cướp không dám bén mảng tới căn nhà ấy nữa. Bốn nhạc sĩ thành Bremen thích cái nhà ấy nên cũng không muốn dời đi nơi khác.


#Truyendangian #Truyencotichvietnam #Truyencotichthegioi #Truyenkechobe

Truyện Hay Khuyến Mãi

Truyện: Audio – Con mối làm chứng (Truyện Cổ Tích Việt Nam)

Audio – Con mối làm chứng

Ngày xưa có hai vợ chồng một nhà nghèo đói nọ, có một đứa con, chừng mười một, mười hai tuổi nhưng thông minh lanh lợi hơn người. Thiếu ăn, nhà ấy thường phải đâm đầu đi vay nợ. Một năm nọ, trời làm đói kém, hai vợ chồng phải vay nhà Bá cả vốn lẫn lãi là ba mươi quan. Tuy hạn vay đã hết, họ vẫn không thể góp đủ số tiền để trả. Chủ nợ mấy lần cho người đến đòi, hai vợ chồng nhà ấy một van nài xin khất.

 

Một hôm, đích thân cụ Bá tới nhà thúc nợ. Lúc tới nhà thấy đứa bé đang ngồi chơi một mình ở sân, hắn hỏi ngay:

 

– Bố mẹ mày đâu.

Thấy em bé làm thinh, hắn lại hỏi dồn:

 

– Có phải bố mẹ mày trốn nợ hay đi đâu thì phải nói cho thật?

 

Bấy giờ em bé mới lên tiếng:

 

– Bố tôi đi chém cây sống trồng cây chết. Mẹ tôi đi bán gió mua que.

 

Nghe nói, cụ Bá đứng ngẩn người, chẳng hiểu ra làm sao cả, lại hỏi dồn một thôi. Em bé tủm tỉm cười:

 

– Ông cứ đoán đi, dễ lắm mà!

 

Thấy cụ bá lại hỏi nữa, em bé nói:

 

– Nếu ông không đoán ra thì phải cho tôi gì, tôi giảng cho.

 

– Mày cứ giảng đi, nếu đúng, có bao nhiêu tiền nợ nhà mày tao tha cho tất.

 

– Có thật không? Ông không nói chuyện đưa trâu qua đò đấy chứ.

 

Cụ Bá dõng dạc:

 

– Lời tao là lời vàng ngọc, mày lại khinh tao à?

 

– Nếu thế thì tôi phải đi mời một người làm chứng mới được!

 

Lão chủ nợ nghĩ bụng: – “Thằng này cũng đáo để lắm, nhưng ta cũng phải kiếm cách gì giã lã với nó cho qua, chả lẽ nói rồi lại thôi”. Vừa thấy có một con mối đang bò ra đớp mồi, lão bèn nói:

 

– Con mối kia cũng làm chứng được đấy, mày cứ giảng đi, nếu đúng, tao hứa sẽ xóa nợ cho nhà mày.

 

Bây giờ em bé mới thong thả nói:

 

– Bô tôi đi cấy, đi cấy chả phải chém cây sống, trồng cây chết là gì. Còn mẹ tôi thì bán quạt mua tre, bán quạt mua tre chả phải “bán gió mua que” là gì.

 

Thấy em bé giải đáp đúng, cụ Bá khen nó một câu rồi ra về.

 

*

 

Mấy hôm sau nữa, cụ Bá lại cho người đến đòi nợ. Lúc này bố em bé ở nhà. Thấy bố nó phải năn nỉ xin khất, em bé nói riêng với bố:

 

– Bố không cần phải khất khứa gì nữa. Hôm nọ cụ Bá đã hứa cho con tất cả nợ rồi đấy.

 

Người nhà của cụ Bá mắng:

 

– Trẻ con nói nhảm nhí, ai lại cho không mày, chứng cớ đâu?

 

– Có chứng cớ hẳn hoi tôi mới nói.

 

– Thế thì chứng cớ đâu?

 

– Trước mặt cụ Bá tôi sẽ đưa.

 

Cãi nhau một hồi, người đòi nợ tức mình, nói:

 

– Thôi, tao không thèm nói chuyện với trẻ con. Còn ông, ông hãy liệu trả đi, nếu không thì mời ông lại quan.

 

Nói đoạn, hắn vùng vằng ra về.

 

Khi người đòi nợ ra khỏi nhà, người bố mới quay trở lại hỏi con:

 

– Chứng cớ là thế nào con hãy nói bố nghe. Đừng có dại mà chơi với lửa đấy con ạ!

 

Em bé bèn kể lại đầu đuôi câu chuyện hôm nọ rồi nói:

 

– Bố đừng lo trả nợ nữa, cứ để mặc con!

 

Cuối cùng rồi chủ nợ cũng buộc con nợ đi hầu kiện. Lên đến công đường, đã nghe quan đập bàn mắng bị cáo:

 

– Tên kia, mày quỵt nợ của cụ Bá đây phải không?

 

Nghe theo lời dặn của con, bị cáo đáp:

 

– Bẩm quan, cụ Bá đã hứa cho con tôi số nợ ấy, chứ tôi không dám quỵt.

 

Cụ Bá nói:

 

– Anh đừng nói láo. Tôi hứa cho con anh bao giờ? Chứng cớ như thế nào? Xin quan cho đòi thằng bé lên hỏi thử.

 

Quan lập tức cho lính đòi em bé đến. Trước mặt mọi người em bé kể lại đầu đuôi câu chuyện hôm nọ mình nói chuyện với cụ Bá như thế nào, cụ Bá hứa cho những gì, v.v… Nghe xong, quan hỏi:

 

– Vậy lúc ấy có ai làm chứng cho câu nói của cụ Bá hứa cho mày hay không?

 

– Bẩm quan, có kẻ làm chứng phân minh. Chính lúc ấy cụ Bá trỏ vào con mối đang leo cột nhà bảo nó làm chứng. Có vậy tôi mới giải đố cho cụ ấy

 

Nghe nói vậy, cụ Bá vội cướp lời:

 

– Mối đậu đũa cả chứ làm gì có mối leo cột nhà.

 

Quan liền phán:

 

– Như vậy lúc ông hứa với nó quả thị có con mối làm chứng, thế là đủ. Vậy ông phải làm theo lời đã hứa.

 

Cụ Bá cứng họng tiu nghỉu đi ra. Còn cha con nhà nọ ra về sung sướng vì thắng lợi[1].

 

KHẢO DỊ

 

Truyện trên có một dị hản là truyện Vũ Công Duệ:

Vũ Công Duệ thuở nhỏ, bố mẹ rất nghèo. Một hôm cả nhà đi vắng chỉ có một mình ông. Có một chủ nợ tới đòi nợ, cũng hỏi cha mẹ ông đi đâu. Đáp:

 

– “Bố tôi đi giết người, mẹ tôi đi cứu người”. Người chủ nợ hỏi gặng nhưng ông không đáp. Sau hắn dỗ ông nói thật sẽ tha nợ cho. Ông đưa ra một cục đất dẻo bảo người chủ nợ in bàn tay vào làm tin. Đoạn ông cho hắn biết: – “Bố tôi di nhổ mạ chả là đi giết người là gì; mẹ tôi đi cấy, chả phải đi cứu người là gì”.

 

Hôm khác chủ nợ lại tới đòi ông đưa miếng đất có in bàn tay của hắn ra làm hắn cứng lưỡi[2].

 

Mô-típ trên cũng rất phổ biến ở nhiều nước trên thế giới. Sau đây là một số truyện.

 

Truyện của Pháp vùng Pi-các-đi (Picardie):

 

Một ông chúa sai đầy tớ đi đến các nhà đòi nợ. Đến một nhà nọ chỉ có một đứa bé giữ nhà. Người đòi nợ hỏi: – “Bố mày đâu?” Đáp: – “Bố tôi đi săn: những gì giết được ông để lại, những gì không giết được ông mang về”. Người kia không làm sao hiểu nổi nhưng cũng không thể cạy miệng em bé, đành về báo lại cho Chúa biết. Chúa lại sai người kia đến bảo tha hết nợ cho nhà em bé nếu nó giải đáp cho câu ấy. Em bé nói: – “Bố tôi săn rận”.

 

Truyện trên cũng phổ biến ở Nam Âu như Ý (Italia), Thụy-sĩ (Suisse) và Ti-rôn (Tyrols). v.v…

 

Một quyển khác Vua Xa-lô-mông và Mác-côn phổ biến ở nhiều nước châu Âu tuy rằng mỗi vùng kể khác nhau một vài chi tiết:

 

Vua Xa-lô-mông đi săn qua nhà Mác-côn, nghỉ lại đây, và hỏi anh này một số câu hỏi. Anh ta trả lời theo kiểu câu đố làm cho vua ngạc nhiên. Vua lần lượt hỏi: – “Bố mày đâu, mẹ mày đâu, anh mày đâu?” v.v… Trả lời: – “Bố tôi ở ngoài đồng, ông ta làm một thiệt hại thành hai”. Vua chịu, không hiểu nổi, bắt anh giải. Anh cho biết: bố anh ở ngoài ruộng muốn rấp một con đường đi băng qua ruộng ấy, nên cắm gai góc ở đường, và kết quả là người ta lại đi ra hai bên thành thêm hai lối không trồng trọt được. Về mẹ thì Mác-côn đáp: – “Mẹ tôi đến làm cho bà hàng xóm cái điều mà bà ta không tự làm lấy được” (tức là vuốt mắt cho bà hàng xóm chết, việc đó không có ai tự làm cho mình bao giờ)[3]. Về anh. Mác-côn đáp (gần giống với câu trong truyện trên): – “Anh tôi ngồi ở ngoài nhà, gặp ai là giết tất” (tức là bắt rận). Về truyện kể vua Xa-lô-mông và Mác-côn còn xem thêm ở Khảo dị truyện số 84.

 

Một truyện của Ấn-độ:

 

Ma-hăng-sa-da đi tìm một người vợ tương lai. Trên đường anh gặp một cô gái đẹp thuộc đẳng cấp cao hơn và có vẻ khiêm tốn. Qua câu chuyện, anh biết tên cô là Vi-xa-ka. Tìm cách thử xem cô có thông minh không, anh hỏi: – “Bố cô đi đâu?”. Cô đáp: – “Bố tôi đi làm một đường thành hai đường” (gần giống với truyện trên có nghĩa là ông ta đi kiếm cành cây và búi gai để rấp con đường; nhưng cũng vì thế mà thành ra có hai đường[4].

 

Truyện của A-rập (Arabie):

 

Một người nọ dự định sẽ lấy làm vợ cô gái nào trả lời được câu đố “8, 4, 2.” của anh. Anh hỏi nhiều người, ai cũng trả là “14”. Một hôm đi đêm gặp một người cõng một cô gái đẹp như trăng rằm. Anh đem câu ấy ra hỏi, cô trả lời: 8 là vú chó cái, 4 là vú lạc đà cái, 2 là vú đàn bà”. Anh bèn hỏi cô làm vợ.

 

Hôm cưới, người của nhà chồng hỏi cô: -“Bố cô ở đâu?”. Đáp “Bố tôi làm gần cái đã xa và làm xa cái đã gần”. Lại hỏi: – “Mẹ cô ở đâu?”. – “Mẹ tôi chặt một linh hồn thành hai”. Lại hỏi: – “Anh ruột ở đâu?” – “Anh tôi giữ mặt trời.”.

 

Người nhà về báo lại, chàng rể đoán biết đó là bố cô ấy kết nghĩa với một bộ lạc chống lại một bộ lạc khác. Mẹ cô ấy đang đi đỡ đẻ cho một người đàn bà. Anh cô ấy đi chăn súc vật và đang chờ mặt trời lặn để trở về, v.v…[5]

 

Truyện của người Ma-rốc (Maroc) cũng gần như trên: Mẹ tôi làm cho một linh hồn ra khỏi linh hồn (đỡ đẻ) và anh tôi thì phải đưa kẻ không trở lại nữa (dẫn người chết ra mồ).

 

Truyện ở Băng-la-dex (Bangladesh): Mẹ tôi đi làm hai người từ một người (đỡ đẻ).

 

Truyện của người Ka-bi-lơ (Kabyles): mẹ tôi đi nhìn kẻ mà nó chưa nhìn thấy bao giờ (một đứa mới đẻ).

 

Truyện Ấn-độ ở Ban-nu (Bannoue): cha tôi đi ngăn cách đất với đất (đào huyệt chôn ma).

 

Truyện Ấn-độ từ Ca-sơ-mia (Cachemire): Mẹ tôi đi bán lời nói (làm mối)[6]

 

Vân vân…


#Truyendangian #Truyencotichvietnam #Truyencotichthegioi #Truyenkechobe

Truyện Hay Khuyến Mãi

Truyện: Sự tích con cú mèo (Truyện Cổ Tích Việt Nam)

Audio – Sự tích con cú mèo

Ngày xửa ngày xưa, ở trong rừng, muôn loài sống với nhau rất hòa thuận. Nhưng vào một buổi chiều nọ, Nai tha thẩn đi kiếm ăn. Nó tới bãi hoang nọ, Nai đợi nhặt quả vả. Nhưng không có gió to, vả không rụng. Nai nhìn quả vả chín đỏ trên cành mà thèm. Nai cất bước chán ngán trở về. Chợt có tiếng nói:

– Chớ vội chú Nai! Nai ngơ ngác nhìn quanh chẳng thấy ai, lúc nhìn lên hốc cây trên cành cao thì thấy Cú. Nai ngập ngừng: – Bác gọi tôi ư? – Phải, chú có muốn ăn quả vả không? – Có chứ.

 

Cú ưỡn bụng ra, mắt lim dim ngái ngủ:

 

– Chà, tôi ăn nó quá nhiều nên không muốn cất bước nữa. Giá mà chú đến sớm, tôi đã hái cho vài quả.

 

Kỳ thực Cú chẳng muốn cho Nai đến ăn tranh phần. Nó muốn tất cả quả vả trên cây và cả quả dưới đất nên tìm cách đuổi khéo anh chàng Nai. Làm ra vẻ thân mật, Cú bảo:

 

– Chú hãy đi kiếm ăn ở nơi khác. Sáng mai, chú đến đây thật sớm, tôi sẽ rung cành cho vả rụng. Đến từ lúc tôi kêu “Kết cóc, kết cóc”.

 

Nai cảm ơn Cú rồi đi, mừng thầm ngày mai được bữa no.

 

Bóng tối chưa tan, sương mù dày đặc, trời lạnh thấu xương, mọi vật còn ngủ say cả. Cú đã cất tiếng kêu: “Kết cóc, kết cóc” liền một thôi. Nai sực tỉnh, vội vàng ba chân bốn cẳng chạy vội tới.

 

Bóng sương lờ mờ, gió lạnh rung cành lau, cành sậy. Tiếng Cú vẫn đổ dồn. Nai đến nơi còn đang ngơ ngác thì bỗng Cú đổi giọng “hok sục! Hok sục!” liên hồi. (hok sục có nghĩa là: Dao đâm, giáo chọc).

 

Nai tái người, cắm cổ lao mình chạy trốn. Nó vấp ngã làm đổ cây vừng đen, hạt vừng bắn tung toé vào mắt gà rừng kiếm ăn cạnh đó. Gà bị bụi mắt cào tứ tung phá tan cả ổ kiến lửa. Kiến mất tổ chạy lung tung gặp Sóc đang ăn liền châm túi bụi. Sóc đau đớn kêu la ầm ĩ và cắn quàng cắn xiên, cắn đứt cả dây bí đao quả to như cái bồ rơi trúng lưng Trâu đang gặm cỏ. Trâu vừa đau vừa hoảng nghếch sừng lên chạy, chẳng may giẫm phải nàng Cua. Nàng Cua suýt chết bẹp, lấy làm căm lắm, Cua quyết định lên Then kiện.

 

Then mở toà xử kiện, gọi Trâu lên. Trâu nói:

 

– Tại Bí đao làm tôi đau quá, giật mình tôi chạy bạt mạng.

 

Bí bị gọi lên, há miệng nức nở:

 

– Chính Sóc đã cắn đứt cuống dây nên tôi bị toác cả đầu thế này.

 

Sóc bị điệu đến, nó ấm ức:

 

– Tại Kiến đốt tôi đau quá, tôi cắn lung tung.

 

Then bực mình:

 

– Chà, tệ quá! Chúng bay loạn thật, vậy cái Kiến đâu?

 

Kiến bị Then quát:

 

– Sao mày đốt Sóc?

 

Kiến đáp:

 

– Tổ chúng tôi bị Gà phá, ức quá chúng tôi làm càn.

 

Đến lượt gà, Gà thưa:

 

– Tôi đâu muốn làm vậy, tại Vừng bắn vào mắt tôi.

 

Vừng khai:

 

– Tôi không muốn thế. Tại Nai đè giập người tôi.

 

Nai được gọi lên, nó thong thả bước vào:

 

– Già Cú tai ác đánh lừa tôi. Nó gọi tôi đến nhặt quả Vả rồi hô người lấy dao đâm. Trong lúc hoảng sợ chạy trốn, tôi chạy thục mạng nên vấp phải bác Vừng.

 

Then giật mình:

 

– À, thế ra mọi việc đều tại Cú.

 

Cú bị trói dẫn tới phơi trần bộ mặt gian ác, tham lam hại bạn, nó đã phải nhận hình phạt thích đáng.

 

Mắt cú từ ngày ấy vàng khè vì bị đóng đinh, cổ bị bẻ nên lúc nào cũng lệch. Vì xấu hổ với bạn bè nên Cú không dám đi kiếm ăn ban ngày. Từ đó đến nay, Cú chỉ đi kiếm ăn vào ban đêm, gặp Cú ai cũng ghét và cho rằng Cú toàn đem lại những điều xúi quẩy.

 

Ý nghĩa sự tích chim cú mèo

 

Sự tích chim cú mèo đã giải thích lý do tại sao chim cú mèo chỉ đi ăn đêm. Qua truyện cổ tích các em thấy, chim cú mèo vì tham lam, ích kỷ nên đã phải nhận hình phạt thích đáng. Vì xấu hổ, nên từ đó trở đi cú mèo chỉ dám đi kiếm ăn vào ban đêm.


#Truyendangian #Truyencotichvietnam #Truyencotichthegioi #Truyenkechobe

Truyện Hay Khuyến Mãi